Bị Bức Làm Thông Phòng? Ta Xoay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam

Chương 2: Đổi nam nhân khác

Hắn đã trấn thủ biên cương suốt mười lăm năm, trở về Ung Quốc công phủ ở Biện Kinh chưa đầy một tháng.

Hôm qua vừa khải hoàn trở về triều, Hoàng đế đã tổ chức yến tiệc để thưởng cho hắn và các tướng lĩnh, mười ngày nữa hắn lại phải xuất chinh.

Cố Hằng biết, ba tháng sau hắn sẽ tử trận, ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, còn tất cả những nô tỳ bên cạnh hắn đều được tự do.

Nàng không còn thời gian, cũng chẳng còn đường khác.

Chỉ mong Ung Quốc công sau khi nếm trải mà lưu luyến, đồng ý bảo vệ cho mạng nhỏ của nàng là tốt rồi.

Suốt cả đêm, Cố Hằng dốc hết sức lực, cùng với sự dao động dữ dội mà chịu đựng một cách thụ động, khóe mắt ửng đỏ, từ từ rơi xuống những giọt nước mắt đáng thương.

Nàng phải thể hiện rằng mình bị ép buộc.

Nếu không thì bị Ung Quốc công nghi ngờ là bị tính kế, có khi sẽ đánh chết nàng ngay lập tức.

Cố Hằng âm thầm mừng rỡ vì mình đã thành công được một nửa.

Dù cho sau khi mọi chuyện kết thúc, Ung Quốc công không có giữ nàng lại, vẫn đánh nàng vài chục trượng rồi bán nàng đi nơi khác thì ít nhất cũng thêm một con đường sống.

Vẫn tốt hơn bị đích tỷ vì muốn tranh sủng với thϊếp thất mà đẩy nàng cho cô gia.

Bị tên cô gia phôi sắc thô tục đó hành hạ không ra gì, cuối cùng để thể hiện tình cảm phu thê mặn nồng với đích tỷ, hắn tự tay ấn nàng xuống băng đàm, sống sờ sờ mà dìm chết.

Người mẹ ruột thực sự, chủ mẫu của Hầu phủ, còn không biết sự tồn tại của nàng...

Nàng chết không cam lòng!

Tiếng gà gáy vang lên, trời vừa hửng sáng.

Nam nhân bên cạnh phát ra tiếng ngáy trong giấc ngủ sâu.

Toàn thân Cố Hằng như tan rã, tay chân không còn chút sức lực. Nhưng nếu không đi ngay, trời sẽ sáng.

Cố Hằng cắn răng dồn hết sức đứng dậy, không dám nhìn nam nhân trên giường thêm, nàng nhặt bộ y phục rơi dưới đất phát hiện đã bị xé rách, đành lấy tạm áo ngủ của Ung Quốc công để quấn mình lại.

Lợi dụng lúc trong phủ chưa có ai dậy, nàng khập khiễng rón rén từ thư phòng lẻn về gian Cẩm Tú Các của đích tỷ.

Giấu áo ngủ của Ung Quốc công dưới đệm giường rồi nàng lặng lẽ lấy một chậu nước lạnh, nhanh chóng lau người sạch sẽ.

Dùng phấn son để che đi những vết hằn trên môi, mặt và cổ, thay y phục xong thì trời cũng đã sáng mờ mờ.

Nghe thấy tiếng cửa phòng chính kêu cót két.

Cố Hằng mở cửa ra, nhìn thấy nha hoàn thân cận của đích tỷ là Ngân Chi đang chạy đến gọi nàng hầu hạ đích tỷ dậy.

Ngân Chi nhìn mặt nàng, sững sờ.

Cố Hằng vốn luôn đơn giản, không thích trang điểm, vậy mà hôm nay lại thoa phấn son, đôi mắt xinh đẹp phủ sắc hồng đào, môi ngậm một chút ý xuân.

Ngân Chi giận dữ, chỉ vào mặt nàng mà mắng: “Đồ tiểu tiện nhân dâʍ đãиɠ! Sáng sớm đã bôi son trát phấn như hồ ly tinh định quyến rũ hết nam nhân trong phủ à? Thứ vô liêm sỉ!"

Cố Hằng nén giận: "Cô gia và đại cô nương đã dậy chưa?"