Giản Dục vô thức nuốt nước miếng, nhất thời bị cảnh tượng gợi cảm này làm cho sững sờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả thân thể nàng bỗng bị một đôi tay thon dài bế bổng lên không, kèm theo đó là một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo mà cuốn hút: "Tiểu Tưu nhi, đừng nhìn. Bẩn.”
Giọng nói của nam nhân lạnh như băng, không chút cảm xúc, nhưng động tác lại dịu dàng đến lạ thường.
Giản Dục ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, rồi ngay lập tức nín thở.
Người đang ôm nàng vào lòng là một nam nhân khoác bộ trường bào thêu rồng bằng kim tuyến lộng lẫy.
Trên lớp vải thượng hạng ấy, những hoa văn giao long năm móng được dệt từ tơ hồ điệp quý hiếm, dưới ánh nến đỏ lấp lánh ánh vàng, thậm chí còn rực rỡ hơn cả dạ minh châu.
Nhưng Giản Dục chẳng còn tâm trí đâu mà chiêm ngưỡng bộ y phục xa hoa ấy, bởi ánh mắt của nàng đã hoàn toàn bị gương mặt tuấn mỹ đến mức yêu nghiệt trước mặt cuốn hút.
Một mái tóc bạc dài như dòng thác băng, sống mũi cao thẳng tựa núi, đường nét gương mặt sắc sảo như được đẽo gọt tỉ mỉ. Đôi môi mỏng khẽ mím lại, cả gương mặt toát lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.
Thế nhưng, ngay nơi khoé mắt của nam nhân lại có một nốt ruồi son nhỏ màu đỏ thẫm, làm dịu đi sự băng lãnh giữa hàng chân mày, vô tình khiến hắn càng thêm phần mị hoặc chết người.
Trên gương mặt được chạm khắc như tác phẩm của thần linh ấy, đôi mắt màu xanh lam sâu thẳm không thấy đáy càng thêm nổi bật, tựa như con xoáy ngầm ẩn dưới mặt hồ băng giá mùa đông. Chỉ cần lướt qua một ánh nhìn, tựa như sẽ lập tức bị cuốn vào đó vĩnh viễn không thể thoát thân. Đôi mắt của Giản Dục lập tức sáng lên.
[Mẹ nó… đẹp quá đi mất…]
Nàng hít một hơi đầy kinh ngạc, rồi lại cảm thấy kích động một cách khó hiểu.
[Mẹ ơi, nếu bộ phận của bọn mình mà có một mỹ nam tuyệt thế thế này, ta nguyện coi công ty là nhà, coi sếp là tỷ tỷ ruột luôn!!]
Bàn tay đang vuốt ve con hồ ly của Mật Hề thoáng khựng lại.
Thân hình cao lớn của hắn đột nhiên căng lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhanh chóng quét qua từng góc khuất trong gian phòng. Nhưng ngoài tiếng rêи ɾỉ dịu dàng của nữ nhân, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Chẳng lẽ là hắn nghe nhầm?
Sát khí trong đôi mắt xanh thẳm dần tan đi, ngay lúc đó một giọng nam từ bên ngoài vọng vào: "Bệ hạ, thần có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”
Hắn thu ánh mắt lại, ngón tay đeo nhẫn ngọc chạm khắc hình rồng khẽ gõ hai cái lên bàn.
Nghe thấy tiếng gõ trong trẻo ấy, người ngoài cửa nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ ra.