Mỹ Thực: Chị Đẹp, Dẹp Gọn Đất Hoang

Chương 3: Người ta cao 1m95, rất đẹp trai đấy

O_O||

Giang Noãn lộ rõ vẻ sợ hãi.

Viện trưởng Giang!!!

Câu "Cháu có muốn một người đàn ông không?" này mà bị người khác nghe thấy thì cô sẽ bị kéo ra hoang dã để lao động cải tạo mất!!

Sau khi sự kiện "Hồng Nhật" xảy ra, các quốc gia trên Lam Tinh đã rơi vào thời kỳ đen tối.

Khi đó, chỉ đến khi đội ngũ của tiến sĩ Viên nghiên cứu ra được dung dịch gen, loài người mới có thể thành lập Liên Minh Quốc Tế Loài Người, tái lập trật tự và những quy định luật pháp nghiêm ngặt.

Đúng như câu nói: "Thời loạn dùng luật thép."

Cũng chính vì lý do đó mà loài người mới có thể vượt qua những năm tháng đen tối trong vài thập kỷ ngắn ngủi, trở lại với xã hội văn minh.

"Viện trưởng Giang, chú đang nói gì vậy?" Giang Noãn không thể tin nổi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò, làn da vàng nhợt nhạt, đôi mắt đen long lanh ngập tràn sự sợ hãi. Cô thực sự muốn ra hoang dã để xây nhà, trồng trọt và tự nuôi sống mình, nhưng... cô không hề muốn bị kéo ra ngoài để lao động cải tạo!

Những cư dân phạm tội sẽ có kết cục rất thảm.

Là một mầm non đang sống dưới trật tự của nền văn minh, cô dứt khoát phản đối bất kỳ hành vi phạm tội nào.

Viện trưởng Giang mặt tối sầm lại.

Ông vung tay lên, vỗ mạnh...

"Đứa nhỏ ngốc này, nghĩ linh tinh cái gì thế hả?" Viện trưởng Giang giật giật khóe miệng, không khỏi nghĩ rằng liệu đứa nhỏ này có phải vì mấy lần đi xem mặt mà đâm ra lú lẫn rồi không. Trong đầu toàn nghĩ vớ vẩn gì đâu, chắc không phải não ngập nước chứ?

“Thương Ngô, chiến sĩ gen thuộc quân đoàn thành phố Thỏ Ngọc đã giải ngũ, nam, 23 tuổi. Vì trúng độc dẫn đến gen tan vỡ, không thể sử dụng dị năng để chiến đấu nữa. Hiện giải ngũ về căn cứ Sa Thành để dưỡng bệnh. Con có muốn không?"

Luật pháp của Liên Minh Quốc Tế Loài Người có quy định rõ ràng.

Cư dân 16 tuổi được coi là trưởng thành, bắt buộc phải thành lập gia đình. Tuy nhiên, cũng có ngoại lệ.

Ngoại lệ đó chính là: Nếu tham gia quân đoàn, mà quân đoàn đó phải thuộc các căn cứ cấp 3 trở lên, thì mới được miễn áp dụng quy định này.

Còn ngoại lệ ấy...

Giang Noãn không nằm trong số đó.

Căn cứ Sa Thành chỉ là một căn cứ cấp 2.

Dẫu vậy, nơi đây sở hữu những ưu thế đặc biệt từ địa hình tự nhiên.

Giáp biển, dựa núi.

Nguồn tài nguyên vô cùng phong phú.

Tình trạng này nếu là trước thời kỳ lập quốc, trong những năm tháng đen tối đầy hỗn loạn ấy, thì có thể coi là ngàn điều tồi tệ, vạn điều không tốt.

Nhưng kể từ khi chất lỏng gen được nghiên cứu thành công,

Nhân loại nhờ vào chất lỏng gen phá vỡ chuỗi gen cơ thể, thức tỉnh dị năng.

Vị trí địa lý của căn cứ Sa Thành từ bất lợi đã chuyển thành lợi thế.

Dưới sự dẫn đầu của quân đoàn thành phố Thỏ Ngọc, nhiều căn cứ khác đã hợp lực quét sạch vùng đất này, biến nó thành một khu vực an toàn. Từ đó, chính phủ đã ban hành lệnh cho toàn dân Sa Thành tiến vào vùng hoang dã để khai hoang.

"Anh ấy xấu lắm sao?" Giang Noãn khựng lại, buột miệng hỏi.

Quân đoàn thành phố Thỏ Ngọc!!!

Quân đoàn của thành phố căn cứ Thỏ Ngọc, đồng thời là một trong 12 quân đoàn chính.

Dù cho gen đã sụp đổ, không thể sử dụng dị năng chiến đấu thì một người như thế cũng không đến nỗi phải tới căn cứ cấp 2 để xem mắt, huống chi đối tượng lại là một người nhỏ bé như cô?

Đương nhiên...

Giang Noãn hiểu rõ bản thân mình.

Dị năng thể chất của cô không hề yếu đuối, ngược lại còn rất mạnh.

Nhưng điều này chỉ có mình Giang Noãn biết. Thật ra, cô đã từng nghĩ đến việc chủ động phơi bày năng lực của mình, dùng sức mạnh để gia nhập quân đoàn Sa Thành, như vậy sẽ không phải liên tục đi xem mắt, kết hôn, lập gia đình nữa.

Nhưng mà!

Cô có nói ra, cũng chẳng ai tin.

Viện trưởng Giang cùng với nhân viên của văn phòng khu phố thậm chí còn chẳng cho cô cơ hội để chứng minh.

Chỉ liên tục sắp xếp các buổi xem mắt cho cô.

Không còn cách nào khác...

Giang Noãn đành chấp nhận số phận, đi xem mắt và kết hôn, sau khi có giấy kết hôn rồi thì cô sẽ rời Sa Thành để chọn một mảnh đất hoang vu thích hợp để khai khẩn.

"Người ta cao 1m95, rất đẹp trai đấy." Viện trưởng Giang tức giận nói, bật ra cả phương ngữ: "Giang Noãn, viện trưởng sẽ không làm hại cháu đâu. Nếu cháu đồng ý, chú sẽ ngay lập tức nhờ phường làm giấy kết hôn cho hai đứa. Có giấy kết hôn rồi, cháu sẽ được ra Sa Thành chọn đất để khai hoang, chẳng phải đó là điều cháu hằng mong ước sao?"

...