"Đồ đê tiện! Đồ vô liêm sỉ nhà ngươi!!"
Trong căn nhà rách nát, ánh sáng lờ mờ, một nữ nhân mặt mày u ám thô bạo kéo lê chàng thiếu niên xuống chiếc giường cũ kỹ.
"Ta ra lệnh cho ngươi cởi đồ! Ngươi điếc hả? Không nghe thấy lời ta nói à?"
Nàng xông tới giật phăng y phục của chàng thiếu niên, tấm vải thô ráp, dây áo bung ra, vạt áo cũng mở toang để lộ xương quai xanh trắng ngần.
Như một món đồ sứ tinh xảo, dễ vỡ, khơi dậy trong lòng người ham muốn phá hủy mãnh liệt trên thân thể chằng chịt vết thương.
Có vết roi, có vết bầm tím, một số đang chảy máu, cũng có những chỗ sắp lành, từng mảng vết thương kết vảy loang lổ trên làn da trắng muốt như ngọc, thật là thảm không nỡ nhìn.
"Thê chủ….. xin người đừng làm như vậy!"
"Tuyết Linh biết lỗi rồi, Tuyết Linh thực sự biết lỗi rồi..."
Khuôn mặt thiếu niên tái nhợt, cố gắng ngăn cản hành động độc ác của nữ nhân.
Nỗi sợ hãi bủa vây, thân thể thiếu niên run rẩy, cảm giác ghê tởm tràn ngập, những cảm xúc tiêu cực bị kìm nén gần như bùng nổ, chàng cảm thấy ghê tởm, đột nhiên muốn nôn, nữ nhân này khiến chàng buồn nôn!
Nữ nhân tàn ác đó bất ngờ giơ tay tát vào mặt chàng, khiến hai tai chàng ù đi, mắt tối sầm, thân thể cũng loạng choạng choáng váng.
Khuôn mặt vốn điềm đạm thanh tú, lập tức sưng vù lên.
"Đồ vô dụng! Đồ vô tích sự!"
"Hầu hạ thê chủ! Không biết sao!? Quan Môi dạy dỗ các ngươi kiểu gì? Ngay cả việc này cũng không hiểu?"
Nàng càng nói càng giận, còn chàng càng run rẩy dữ dội hơn, chàng cắn chặt môi, hai mắt ngập nước, sắc mặt thay đổi liên tục, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn, không dám biểu lộ bất kỳ biểu hiện khác thường nào.
Nữ nhân càng tức tím mặt, khuôn mặt vốn hung ác tàn bạo, lúc này càng vặn vẹo âm u, nàng trừng mắt nhìn thiếu niên vài cái, nghiến răng quay người rời đi.
Nhưng ngay lúc đó, không hiểu sao, đột nhiên nàng loạng choạng, một cơn chóng mặt ập đến.
Ngay sau đó, "rầm" một tiếng, nàng đập đầu vào khung cửa cũ nát bươm, đột nhiên ngã gục xuống đất…
Năm 20XX, chiến trường châu Mỹ.
Giữa khu rừng rậm vang lên tiếng súng nổ, một người phụ nữ trẻ tuổi với khuôn mặt được bôi đầy dầu ngụy trang, trên người còn vác theo một khẩu súng tiểu liên, mặc bộ trang phục chiến đấu.
Cô di chuyển nhanh nhẹn như một con báo săn trong rừng, khuôn mặt dù lạnh lùng nhưng đôi mắt đầy kiên định, ánh lên tia lửa lạnh lẽo sắc bén.
"Toàn đội nghe lệnh! Lập tức rút lui!!"
Giữa làn mưa bom bão đạn, Ngôn Khanh nhanh chóng ra lệnh, những đồng đội phía sau hỗ trợ lẫn nhau, có người bị đạn bắn trúng chân, máu chảy không ngừng, cũng có người mặt đầy vết máu lạnh lẽo.
Nhưng ngay khi mọi người chuẩn bị giương cờ tiến lên xe chiến đấu, bất ngờ có người hét lên: "Đội trưởng!! Cẩn thận!!!"
Ngôn Khanh vô thức lao sang một bên, nhưng một tiếng nổ vang trời bất ngờ khiến cô bị hất tung lên.
Đầu cô đập mạnh vào vách đá, một dòng máu tươi chảy dài trên trán, trong cơn mê man cô chỉ thấy ù tai, mơ hồ nhìn thấy những đồng đội với khuôn mặt hoảng sợ chạy về phía mình, nhưng rồi cơn choáng váng ập đến, hơi thở dần dần tắt lịm…