Sống Lại Một Đời, Anh Ấy Lại Muốn Yêu Tôi Lần Nữa

Chương 1

Bách Diệp chạy hối hả trên hành lang khách sạn sang trọng, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt cậu vặn vẹo trong sự hoảng loạn không thể che giấu. Cậu quay lại nhìn phía sau, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi, như thể đang bị một cơn ác mộng đuổi theo.

Một đám đàn ông bụng phệ, gương mặt dữ tợn, theo sát sau cậu. Họ cầm theo vũ khí, ánh mắt hung hãn như muốn xé nát cậu. Đám người này không hề có ý định dừng lại, mà đang dồn ép Bách Diệp về phía cuối con đường, nơi dẫn lên sân thượng của tòa nhà.

"Đừng...!" Bách Diệp thều thào, nhưng không ai nghe thấy lời cầu xin ấy.

"Mi định không trả nợ cho bố mẹ à? Tốt nhất ngoan ngoãn xuống đây làm lễ cưới với bà chủ đi. Gớm, lấy vợ già hơn vài ba con giáp có gì là thiệt đâu? Chạn vương nằm mát ăn bát vàng, ai cũng muốn vào hưởng. Mày dại quá, nhóc à," một tên trong đám người cười nhạo.

Bách Diệp nhìn vào đám người đó, ánh mắt như muốn bắn ra lửa. "Nếu tốt như thế sao mấy người không đi cưới bà già đó luôn đi, còn kéo tôi vào làm gì? Bà chủ của các người vừa già vừa xấu lại còn biếи ŧɦái, trâu già mà cứ thích gặm cỏ non. Tôi khinh!"

"Miạ cái thằng quỷ nhỏ! Rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt! Đứng yên đó làm gì? Mau bắt nó!" Tên đầu sỏ giận dữ quát, khiến đám đàn em xông lên như bầy ong vỡ tổ, bao vây lấy Bách Diệp.

Cậu không còn đường lui, từng bước lùi dần, cho đến khi lưng chạm vào lan can sân thượng. Tầng ba mươi, nơi chỉ có gió thổi vù vù, khiến Bách Diệp cảm thấy lạnh lẽo tận sâu trong tim.

Cậu nhìn xuống dưới, cười một cách chua chát. Hai mươi ba năm sống, cậu chưa bao giờ biết thế nào là hạnh phúc trọn vẹn. Cả cuộc đời cậu, gia đình chỉ mang đến cho cậu những đau khổ và những thứ vất vả không tên.

Ba mẹ cậu, nghiện bài bạc, sẵn sàng ném cậu vào cơn bão nợ nần, để đổi lấy tiền từ phú bà. Chẳng bao giờ họ lo lắng cho cậu, thậm chí còn bỏ chạy cùng với đứa em trai, đứa được yêu thương hơn cậu từ lúc nhỏ.

Cậu ngả người ra sau, đôi mắt nhắm lại, cảm giác mình đã mệt mỏi đến tận cùng. Nếu phải chết, thì cũng là sự giải thoát cho chính bản thân mình.

Một linh cảm xấu dâng lên, tên đàn ông bụng phệ bước ra, nhưng đã quá muộn. Cả cơ thể cậu rơi tự do từ tầng ba mươi, không kịp nghĩ ngợi gì, chỉ thấy một làn sóng đen tối bao trùm.

Cậu rơi xuống, đập mạnh vào chiếc xe hơi đang đậu dưới đất. Tiếng va chạm mạnh mẽ vang lên, làm xáo động không khí tĩnh lặng của khu hội chợ phía dưới. Mọi người đang vui vẻ, hát ca nhảy múa bỗng giật mình khi tiếng động ầm vang lên.

"ẦM!!"

Tuấn Anh đang trong đám đông, nghe thấy tiếng động liền quay lại, chửi thề một tiếng rồi lao về phía phát ra tiếng ồn, vội vã đến mức điện thoại của hắn cũng rơi vào bụi cỏ. Khi đến nơi, hắn đứng sững lại, nhìn thấy một cảnh tượng không thể tin nổi.

Trên nóc chiếc xe ô tô là một thân ảnh quen thuộc, nhưng cũng lạ lẫm. Bách Diệp! Người yêu cũ của hắn.

Máu từ mũi và tai cậu tuôn ra, tình cảnh thảm thương không thể tả. Tuấn Anh hoảng hốt lao đến, ôm lấy cậu, mặc kệ cảnh sát đang cố gắng can ngăn. Hắn nâng đầu Bách Diệp lên, hy vọng sẽ ngừng được dòng máu đang không ngừng chảy ra.

"Diệp... Đừng làm tôi sợ! Cậu tỉnh lại đi, tôi cầu xin cậu!"

Cảm giác tuyệt vọng trào dâng trong hắn, khuôn mặt lạnh lùng ngày thường của Tuấn Anh giờ đây đã tràn ngập nước mắt, sự hoảng loạn khiến hắn mất hết bình tĩnh.

Đám người áo đen vẫn đứng từ trên cao nhìn xuống, tên cầm đầu quát to, kéo đàn em rút lui. Không ai thèm nhìn lại cậu trai vừa nhảy từ tầng ba mươi xuống kia, như thể cậu chưa từng tồn tại trong mắt họ.

Bách Diệp nằm trên xe cấp cứu, cơ thể đau đớn dần trở nên vô cảm. Cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng đến tột cùng, nó nặng nề và buốt giá, như thể cả thế giới đã bỏ mặc cậu. Những vết thương trên cơ thể giờ đây cũng không còn quan trọng nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng, sự thất vọng đến cực độ.

Nếu có cơ hội sống lại, Bách Diệp thề rằng sẽ không bao giờ tin vào những lời hứa hẹn, những điều mà bố mẹ nuôi đã nói. Cậu sẽ không ngây thơ mà bỏ học, không sống chỉ để cày cuốc phục vụ gia đình họ.

Ngày xưa, khi từ chối kỳ thi đại học, Bách Diệp không hề biết rằng mình sẽ phải trả một cái giá đắt đến vậy. Cậu không nghe lời khuyên của bạn học, người đã cảnh báo rằng gia đình cậu không phải là nơi có thể trông cậy.

Giờ đây, cậu nhận ra mình đã quá ngu xuẩn. Vì "ơn nghĩa" ấy, cậu đã hy sinh quá nhiều, để cuối cùng nhận lại chỉ là sự bạc bẽo. Gia đình mà cậu yêu thương, cuối cùng lại bán đứng cậu vì những món nợ bài bạc. Giờ đây, cậu chỉ còn lại sự cô đơn và tuyệt vọng.