Điện thoại trong túi rung lên hai tiếng, là Ngũ Bàng gọi tới.
"Tiểu Sanh, sao cậu còn chưa xuống? Cần dọn dẹp nhiều đồ thế sao? Có cần anh lên giúp không?"
Giọng nói lớn của Ngũ Bàng và tiếng ồn ào đường phố đã phần nào xua tan bầu không khí u ám, ngột ngạt trong phòng 404.
Cơ thể căng cứng của Sầm Sanh dần thả lỏng. Cậu không vội cúp máy, nghiêng đầu kẹp điện thoại, vừa cạy khóa tủ quần áo vừa trò chuyện với Ngũ Bàng.
"Không sao đâu, em làm nhanh thôi. Chỉ còn mấy bộ quần áo. Anh Bàng, hôm nay chị dâu có đi làm không? Đám cưới của anh, em không kịp tham dự, hay là bây giờ mời anh chị đi ăn cơm, dẫn cả bé Linh Linh đi nữa. Em còn chưa được gặp Linh Linh."
"Tiểu Tuệ đưa Linh Linh về nhà bà ngoại hôm kia rồi, tuần sau mới về. Nên chỉ có hai anh em mình đi ăn thôi. Gần đây không có quán ăn ngon nào cả. Hay là mình đi xem phim, hát karaoke, tối đến đi uống rượu, ăn đồ nướng nhé?"
"Ăn đồ nướng thì được, năm nay em đi khám sức khỏe, bác sĩ dặn em không được uống rượu."
Bạn cùng phòng quá coi trọng sự riêng tư, thậm chí còn dùng xích sắt khóa tủ lại, trên đó treo một ổ khóa kiểu cũ.
Nói được vài câu, Sầm Sanh liền cạy được ổ khóa rỉ sét.
Vừa mở cửa tủ, cậu liền đối diện với khuôn mặt một người phụ nữ, nhợt nhạt, không chút máu.
Sầm Sanh giật mình, suýt làm rơi điện thoại.
———
Phòng ngủ của bạn cùng phòng đã kéo rèm, đèn cũng không bật được. Ánh sáng trong phòng mờ ảo, xuyên qua khe hở giữa những bộ quần áo, lờ mờ thấy một người phụ nữ tóc dài đang đứng trong tủ.
Đôi mắt đen láy, trống rỗng của cô ta nhìn thẳng vào Sầm Sanh.
Sầm Sanh nhìn kỹ vào ánh mắt người phụ nữ, đây không phải người thật.
Cậu cầm gậy ba khúc đẩy quần áo ra, để lộ bức tranh in trên tấm ván tủ.
Người phụ nữ trong tranh và người thật cao ngang nhau, cô ấy có mái tóc đen rối bù, mặc váy bầu. Vẻ mặt kinh hãi tột độ, như thể vừa chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng.
Không biết người ta dùng chất liệu gì, nhưng người phụ nữ ấy trông sống động như thật, như thể cô ấy sẽ bước ra khỏi bức tranh trong giây lát.
Tại sao bạn cùng phòng lại in hình thai phụ lên tủ quần áo? Còn dùng dây xích khóa tủ lại?
Sầm Sanh nhìn quanh, nhíu mày nhìn những lá bùa dán khắp phòng ngủ.
Cậu đã thay đổi suy nghĩ.
Bạn cùng phòng hình như không phải là người có thể uy hϊếp Dung Dã, có lẽ cô ấy chỉ là người biết rõ sự tình mà thôi. Hơn nữa, cô ấy còn gặp quỷ, mỗi ngày đều sống trong sợ hãi, cuộc sống đã trở nên hỗn loạn.
Mặc dù hiện tại Sầm Sanh cũng chẳng tốt hơn là bao, tùy thời đều có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng cậu vẫn thấy cô gái này có chút đáng thương.
Nếu cậu có thể chắc chắn cô ấy không phải người xấu, không gây ra mối đe dọa nào cho cậu và Dung Dã, cậu sẵn sàng dốc toàn lực để giúp đỡ.
Sầm Sanh nhấc điện thoại, kiếm cớ cúp máy với Ngũ Bàng. Chụp lại ảnh thai phụ trong tủ, chuẩn bị về nhà tra thông tin về cô ta.
Sau khi dọn dẹp hiện trường, cậu quay lại phòng ngủ, tìm trong vali những dụng cụ mang theo từ văn phòng thám tử, lắp camera giám sát ở mỗi phòng.
Tủ quần áo trong phòng ngủ rất kỳ lạ, Sầm Sanh điều chỉnh góc độ, tập trung quan sát chiếc tủ.
Những thứ này không được dạy ở trường, đều là cậu học được từ Dung Dã.
Nghĩ đến người yêu đã mất tích, Sầm Sanh khẽ dừng động tác, hốc mắt có chút cay xè.
Họ đã sống chung với nhau 5 năm, cùng ăn cùng ở, chỉ thiếu ngủ chung giường.
Bạn bè thường nói đùa rằng họ dính lấy nhau hàng ngày, không ai khác có thể chen vào, chi bằng dứt khoát kết hôn luôn đi.
Dung Dã cũng muốn kết hôn với cậu, vài ngày trước khi mất tích, anh ấy còn đi đặt nhẫn cầu hôn.
Sầm Sanh xoa mi tâm, ép mình tập trung vào vấn đề trước mắt.
Không biết có phải bầu không khí ở 404 quá ngột ngạt khiến cậu bị suy nhược thần kinh hay không. Khi lắp camera giám sát, cậu luôn có cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm mình.
Cậu không thể xác định chính xác nguồn gốc của ánh mắt đó, chẳng qua đó chỉ là trực giác mà cậu đã rèn luyện qua nhiều năm.
Sầm Sanh nghi ngờ chủ nhà hoặc bạn cùng phòng đã lắp camera trong phòng khách trước đó. Sau khi xong việc, cậu cố ý kiểm tra cẩn thận một lượt, không phát hiện điều gì bất thường.
Cậu ngập ngừng quay đầu lại nhìn bức tượng thần đối diện cửa, chỉ còn khu vực đó là chưa kiểm tra.
Cách bài trí trong phòng khách mang đậm màu sắc tôn giáo. Sầm Sanh có chút e ngại trước bức tượng thần nên ngậm một viên socola để trấn tĩnh trước khi dám chạm vào nó.
Khoảnh khắc đầu ngón tay cậu chạm vào bức tượng, đôi mắt Sầm Sanh đột nhiên mở lớn.
Lời tường thuật lại vang lên.
【Phát hiện ‘Sầm Sanh" chạm vào một vật thể đặc biệt - tượng Thông Minh Hiển Thánh nương nương】
【Chúc mừng ‘Sầm Sanh’ đã thành công mở ra cốt truyện của "Chuyện ma quái ở Ân Hà" - Vụ án mạng 404】
【Ở phòng 404 vào lúc nửa đêm, tiếng la hét kinh hoàng kéo dài từ nửa đêm đến gần sáng. Những người hàng xóm tốt bụng và nhiệt tình khai với cảnh sát đến điều tra rằng đêm qua họ đã dùng dao và rìu phá cửa, nhưng không thấy ai trong phòng 404. Tuy nhiên, tiếng la hét thảm thiết vẫn vang vọng khắp hành lang. 】
【Chúc mừng ‘Sầm Sanh’ đã mở khóa nhiệm vụ tân thủ】