Đỗ Tuyên kéo Mã Văn Tài đi chào đón Tạ Đạo Uẩn, phía trước đã có nhiều người đến xem. Điều này có thể thấy rõ sức hấp dẫn của Tạ Đạo Uẩn. Hai người bạn Vương Lam Điền không biết chỗ nào lao tới và vây quanh Mã Văn Tài .
“Nữ nhân không yên thân ở nhà mà lại xuất đầu lộ diện.”
Đỗ Tuyên không vui khi nghe ba tên phản diện kia nói chuyện. Mã Văn Tài nói lời này lại cho cô càng thêm bực tức nhưng cô không dám nổi giận, chỉ có thể tự mình tìm đường đến bọn Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài.
Thấy Đỗ Tuyên đi mà không nói gì đến mình, Mã Văn Tài có phần khó chịu.
“Đúng vậy, lời nàng ta vừa nói tựa như liễu bay trong gió.”
“Nghe nói nàng ta đã ngoài 20 tuổi, còn không xuất đầu lộ diện, chỉ e là do dung mạo xấu xí nên không có nam nhân nào để ý”.
Đỗ Tuyên càng nghe càng bực bội, không muốn nghe bọn họ nói gì thêm. Tạ Đạo Uẩn từ trên xe bước xuống, nhìn từ xa có thể biết đây là một mỹ nhân. Thế nhân luôn là như thế, nếu như phụ nữ có tài thì sẽ bị chê bai nhan sắc, nếu có dung mạo xuất chúng thì lại bị cho là kẻ đào hoa. Tạ tiên sinh có cả hai, ở thời đại này lại càng trở nên nổi bật, khó có thể hình dung nàng ta đã nỗ lực như thế nào cho thành quả này.
Tần Kinh Sinh nhất thời mất phương hướng, “Bộ dạng này của nàng ta cũng không thể gả cho ai”.
Nghe hắn nói, Đỗ Tuyên vẫn là không chịu được, quay đầu nhìn ba người họ, ánh mắt kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
Mã Văn Tài chậm rãi nhướng mày, cũng không tỏ ra tức giận.
Tạ Đạo Uẩn vừa đến đã mang tới học đường này một luồng sinh khí mới. Học trò đều rất chờ mong kiến thức uyên bác của cô mang đến, nên tích cực học hỏi không ngừng.
“Đây là một bài thơ được lưu truyền vào thời Bắc Ngụy, kể lại câu chuyện Hoa Mộc Lan vì cha mà nhập ngũ, không biết mọi người ở đây có suy nghĩ gì về bài thơ này?” Tạ Đạo Uẩn từ tốn nhìn về phía mọi người.
Lương Chúc hai người đồng thời giơ tay, sau khi nhường nhau phát biểu, Lương Sơn Bá đã nói. “Học trò Lương Sơn Bá cảm thấy, bài thơ này nhất định là một người đàn ông viết ra, tuy viết về sự hiếu thảo và trung dũng của Hoa Mộc Lan nhưng lại không mô tả khí phách của một người nữ nhi.”
Tạ Đạo Uẩn mỉm cười, “Hẳn là đã đọc rất nhiều.” Lương Sơn Bá lúc này lại cười rồi chắp tay mời Chúc Anh Đài nói, nàng không chối từ, thong dong nói: “Tiên sinh, ngày xưa Mộc Lan sở dĩ phải tòng quân, không phải là do ý muốn của bản thân. Vốn dĩ nàng không có anh trai, ông nội lại không có con trai cả, quân thư mười hai cuốn, cuốn cuốn có tên gia tộc mình, Mộc Lan xuất phát từ tấm lòng trung hiếu, nên phải cải trang mà tòng quân. Nàng ta quả rất thông minh dũng cảm, trung hiếu đức hạnh, được người đời kính nể. Nhưng cũng thật đáng tiếc, cuối cùng Mộc Lan vẫn quay về ngồi sau song cửa chải tóc mây, dán hoa giấy vàng lên gương. Vì sao nữ nhân không thể tự mình vẫy vùng đất trời, còn nam nhân lại chỉ muốn đem nữ nhân giam vào phòng, không cho xuất đầu lộ diện?
Đỗ Tuyên nghe Chúc Anh Đài nói thì tâm trạng cũng phấn khởi hơn. Dù rằng cô ủng hộ những gì mà Chúc Anh Đài nói, nhưng ở thời hiện đại mà cô sống, cũng có nhiều phụ nữ bị gông cùm nặng nề bởi những tư tưởng thời đại chứ đừng nói tới thời Tấn. Đây có phải là những lời nói mà một cô gái đang giả nam nhân như Chúc Đài nên nói ra?
Mọi người muốn nữ nhi phải ôn hòa như nước, nhưng Chúc Anh Đài này lại hừng hực như lửa. Lương Sơn Bá có thể trở thành một người bao dung, có thể kiềm hãm ngọn lửa nóng bừng của nàng, nhưng sẽ không thể ngăn cản khao khát tự do của nàng.
Thế gian khó tìm được tri kỷ, câu chuyện huyền thoại về Lương Chúc có thể lưu truyền, không phải là không có lý do.
Tạ Đạo Uẩn không nghĩ đến việc còn có người khác có thể đứng ở góc nhìn khác mà bình thơ nên có phần sửng sốt, Chúc Anh Đài thấp thỏm hỏi: “Tiên sinh, học trò nói sai rồi sao?”
“Ngươi nói không sai, bài thơ này mượn sự thông minh và dũng cảm của Hoa Mộc Lan để ca ngợi tư tưởng trung hiếu. Hiếm có hai người đàn ông như các trò lại có những hiểu biết sâu sắc như vậy. Sau này, vợ của các trò chắc chắn sẽ khiến Hoa Mộc Lan phải ghen tị.”
Tạ Đạo Uẩn vừa dứt lời, Vương Lam Điền giơ tay, “Trò có vấn đề thỉnh giáo.”
“Được.”
“Từ xưa đến nay nam tôn nữ ti, tiên sinh chính là thân nữ nhi, dựa vào đâu có thể ngồi ở đây nói ra những lời này, để cho chúng nam nhân bọn ta phục tùng mà không biết ái ngại?
Mã Văn Tài bên cạnh khẽ gật đầu, hiển nhiên là hắn thành thành ý kiến này.
Tạ Đạo Uẩn cũng không do dự, giống như đã biết chuyện này sẽ xảy ra, “Học đường đương nhiên tôn trọng những người có kiến thức uyên thâm, còn những kẻ ngu dốt và kém cỏi thì bị coi thường. Đây là lý do tại sao ta ở đây và không thấy xấu hổ!”.
Nàng trả lời không chê vào đâu được, trong học đường các học trò liên tục vỗ tay, Đỗ Tuyên không khỏi ái mộ nàng. Ai ngờ Mã Văn Tài ngồi bên cạnh giơ cao quyển sách, nhìn quanh bốn phía, một tiếng cười giễu cợt xuyên thấu qua tràng vỗ tay truyền vào tai của từng người, “Tiên sinh quả nhiên tài tình nhạy bén, miệng lưỡi sắc bén, bất quá học trò thường nghe nói nữ tử phải thủ vững tam tòng tứ đức, tiên sinh nghĩ như thế nào?"
Không ai nghĩ hắn lại có thể thẳng thắn nói ra như vậy, Đỗ Tuyên có chút lo lắng rằng Tạ Đạo Uẩn sẽ không đáp trả được. Nhưng chỉ có mình nói năng vụng về, chỉ có thể lo lắng suông.
Tạ Đạo Uẩn từ tốn nói: “Từ trước đến nay, ta luôn tuân theo quy luật của Thiên Lý, Địa Đạo và Nhân Quả, còn được gọi là Tam Tòng; Chấp lý, thủ nghĩa, phụng liêm, biết sĩ, đó là tứ đức. Tam Tòng Tứ Đức này, trò đã nghe nói chưa?"
Mã Văn Tài nghe xong lại lắc đầu, lại không chịu thua, “Tiên sinh biết rõ tam tòng là, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. Mà tứ đức là công, dung, ngôn, hạnh, cho hỏi người đã làm tròn chưa?”
Không khí bỗng trở nên căng thẳng, Lương Sơn Bá đứng lên nói: “Mã công tử nói lời này có phần không đúng. Trên là trời, dưới là đất, con người ở giữa. Công, dung, ngôn, hạnh gọi là tứ đức, vậy thì là nam tử cũng nên làm tròn, nếu phân chia rạch ròi thì quả là nông cạn. Lại nói đến tam tòng, Tạ tiên sinh từ nhỏ cha mẹ sớm qua đời, cái này là mọi người đều biết, mà hiện tại tiên sinh ở tại ở tại quê nhà mà lại chưa có chồng, thì làm sao tuân theo được? Huynh nói có đúng không?’