Editor: Mon
Beta: Mèo Thích Ăn Cá
"Bây giờ kịch bản đã tiến triển đến đâu?"
Kinh Hoan đưa mắt nhìn vết thương trên mu bàn tay, đáy mắt đen như mực trầm xuống, cảm xúc khó lường.
Vân Đoàn nhanh chóng mở màn hình đã được sửa chữa, xem xét một lượt rồi báo cáo:
"Cố Đại cậy có sự sủng ái của Lệ Vinh Hiên nên tỏ ra đắc ý trước mặt nguyên chủ. Trong cơn tức giận, nguyên chủ đã đẩy Cố Đại ngã xuống. Đúng lúc đó, Lệ Vinh Hiên nhìn thấy, nhưng không cần biết nguyên nhân liền hung hăng đẩy nguyên chủ ngã xuống đất."
Kinh Hoan lười biếng tựa vào gối, dáng vẻ mềm mại như không có xương cốt. Mái tóc đen nhánh buông xuống bờ vai, vài sợi lướt nhẹ qua xương quai xanh tinh xảo, để lộ làn da trắng mịn như ngọc.
Nàng tùy ý quấn lấy một lọn tóc, khẽ ngáp một cái, đuôi mắt phượng nhướng lên lộ ra vài phần tà khí.
Chỉ cần lướt nhẹ đầu ngón tay qua vết thương, vết trầy trên mu bàn tay liền biến mất, ngay cả một dấu vết nhỏ cũng không còn.
Làn da trắng nõn, mịn màng như mỡ dê, bóng mượt và trong suốt.
Vân Đoàn tròn mắt nhìn, kinh ngạc đến sững sờ. Đến giờ phút này, nó càng thêm chắc chắn—vị trước mặt chính là một Đại Lão thực sự!
Dù Đại Lão có hơi tàn bạo, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc nó muốn ôm đùi vàng!
Sự hưng suy của nữ phụ bộ môn phụ thuộc cả vào Kinh Hoan!
"Nguyên chủ có biết Hoàng Đế mắt mù si mê Cố Đại không?"
Vân Đoàn sững lại vài giây, phải mất một lúc mới hiểu ra "Hoàng Đế mắt mù" mà Kinh Hoan nhắc tới chính là nam chính. Sau khi suy xét, nó đáp:
"Nguyên chủ cảm thấy Cố Đại cố tình hãm hại mình, lợi dụng cơ hội này để lấy lòng Lệ Vinh Hiên."
Kinh Hoan nhíu mày, có chút khó hiểu:
"Nguyên chủ bị thương mà không tính toán gì à?"
Mặc dù nguyên chủ hơi ngốc, nhưng không phải dạng người dễ dàng bị ức hϊếp.
Vân Đoàn thở dài: "Vì Cố Đại mặc đồ có màu sắc giống nguyên chủ, thế nên Lệ Vinh Hiên vịn vào cái cớ rằng hắn nhìn nhầm người."
Kinh Hoan: "...???"
Cẩu nam nhân này?
Cũng xứng làm Hoàng Đế sao?
"Sau đó thì sao? Nguyên chủ lại tha thứ cho hắn?"
Lông trắng trên người Vân Đoàn khẽ run lên, nó do dự vài giây rồi yếu ớt đáp: "...Đúng."
Kinh Hoan: "Chẹp."
Quy Nguyên Cung của ta đâu? Ta muốn bắn tên thiểu năng này thành tổ ong vò vẽ ngay lập tức!
Còn chưa kịp lôi cung ra thì bên ngoài đã vang lên giọng thông báo chói tai của thái giám:
"Hoàng Thượng giá lâm!"
Ngón tay Kinh Hoan khẽ dừng lại, lọn tóc bị nàng quấn trên đầu ngón tay cũng theo đó trượt xuống, rơi nhẹ lên giường.
Lệ Vinh Hiên bước vào, vừa thấy Kinh Hoan tỉnh lại liền vui mừng tiến tới, gương mặt đầy vẻ quan tâm.
"Ái phi, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi! Bây giờ có cảm thấy chỗ nào không khỏe không? Lúc nàng ngất đi, suýt chút nữa trẫm đã bị dọa đến mức tim nhảy ra ngoài!"
Kinh Hoan: "......"
Rác rưởi, kỹ năng diễn xuất quá kém cỏi.
Thật không hiểu nổi nguyên chủ đã bị lừa gạt kiểu gì!
Nàng nhàn nhạt liếc hắn một cái, ánh mắt dừng lại khi thấy mép giường bị lõm xuống—Lệ Vinh Hiên vừa đặt mông ngồi lên.
Khóe mắt nàng co giật.
Vừa nãy nàng còn thấy trên tay hắn dính mấy thứ bẩn thỉu, vậy mà giờ lại ngồi lên chăn của nàng?
Ánh mắt Kinh Hoan lập tức lạnh như băng, nàng không chút do dự tránh khỏi bàn tay mà hắn đưa tới, đồng thời dán cho hắn một tấm bùa xui xẻo.
— Nữ Đế bệ hạ không thèm để mắt tới ngươi, đồng thời ban tặng ngươi một tấm bùa xui xẻo.
Cái loại phàm phu tục tử như ngươi mà cũng dám chạm vào tay trẫm?
Chặt!!!
Lệ Vinh Hiên sững sờ, không ngờ rằng Kinh Hoan lại phản ứng như thể hắn là rắn rết: "Ái phi?"
Kinh Hoan chẳng thèm để tâm đến hắn, ánh mắt nàng rơi xuống góc giường trạm trổ hoa văn tinh xảo.
Vẻ đẹp của nàng lạnh lùng nhưng đầy cao quý, như một đám mây trên trời, khiến người ta không thể với tới.
Chỉ trong một giây, nàng lập tức nhập vai, ngang ngược kiêu căng, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn thêm lần nào nữa.
"Ngươi đến đây làm gì? Sao không đi tìm Cố mỹ nhân của ngươi đi?"